Qua bao khó khăn, thế rồi tên con đã nằm trong danh sách học sinh lớp 1 trường tiểu học thực nghiệm Liễu Giai.
Báo chí, thông tin đại chúng bàn tán rất nhiều sau sự cố xảy ra hôm mua đơn tại trường.
Thực ra báo chí đôi khi viết hay mang tính chủ quan của mình ra áp đặt. Họ bảo họ phỏng vấn một số người ngồi từ sáng sớm ở cổng trường hôm đấy lý do tại sao mong muốn cho con học ở ngôi trường này nhưng cả bố và mẹ là một trong số những người có mặt ở đấy từ sáng sớm. Phóng viên có đấy nhưng những người ngồi đợi để mua đơn đều có một mục đích là có được lá đơn để con mình được tiến hành đo thực nghiệm vào trường, không muốn mình trở thành người để mọi người "chém" nên tất cả đều không trả lời phỏng vấn và thậm chí còn rất khó chịu với cánh nhà báo cứ chĩa máy ảnh vào mặt mình.
Mẹ rất ám ảnh với hình ảnh em bé rất nhỏ nhưng phải đeo cái cặp rõ to trên vai, tối đến chưa kịp xuôi cơm thì lại phải ngồi vào bàn học đến 11h đêm mới được nghỉ. Mẹ sợ lắm!! Chỉ mong muốn làm sao học có học nhưng chơi thì vẫn phải chơi và quan trọng nhất là con được học những kỹ năng sống cơ bản nhất.
Bà Lan và bà nội suốt ngày cằn nhằn mẹ: "con chẳng cho KL đi học ngoại ngữ hay viết chữ gì cả, chỉ thấy suốt ngày đi học bơi với chả học đàn", rồi là "bạn ... cũng bằng tuổi KL đấy nhưng giờ đã biết đọc rồi" .....
Cũng chưa biết chất lượng đào tạo của trường thực nghiệm là như nào, nhưng những gì bố và mẹ được nhìn thấy cũng đã phần nào đạt được một phần mong muốn của mình.
Vừa đọc lại bài này ở phần nháp!!!!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)





0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Để đăng nhận xét của bạn cho bài viết, trong mục "nhận xét với tư cách", chọn "Tên/URL".