Feeds RSS
Feeds RSS

06 tháng 12 2010

CHUYỆN 2 CÁCH CÁCH!

Nửa đêm chị mê ngủ khóc tỉ tê, mẹ thương quá!
Lúc nào mẹ cũng quan điểm: em còn bé, con lớn con phải nhường em.
Em thì đành hanh, thấy chị có cái gì thì đòi cho bằng được, không được xông vào lấy, không lấy được xông vào đánh và nếu chị chạy được thì quay ra khóc, mà tiếng khóc của em thì to và nghe mùi mẫn kinh khủng... thế là mẹ đành quay ra năn nỉ chị cho em mượn, chị cho em với tâm trạng cũng không lấy gì là vui vẻ lắm và rồi chị lại quay ra ỉ ôi, thế rồi mẹ lại bài cũ "con lớn hơn em, con phải nhường em chứ!"
Tối chị học bài (gọi là học nhưng thực ra chị tô màu và vừa học vừa chơi theo mấy quyển sách mẫu giáo mẹ mua) em cũng lăng xăng ôm sách và bút ra, vẽ chán chê mê mỏi ở quyển vở ô li em quay ra đòi quyển sách của chị đang học, không được em cầm luôn bút vẽ chi chít vào đấy mặc mẹ và chị ra sức can ngăn! Sách bẩn, chị khóc!!!!!
Buổi tối ngủ, em độc quyền mẹ. Chị gác chân lên mẹ, em không cho, chị ôm mẹ em cũng không cho. Thế là chị lại ôm gối ôm i ỉ khóc, mẹ không biết làm cách nào! Được 1 lúc em lại đòi nằm giữa mẹ và chị thế là lại có chiến tranh. Chị lăn vào em, em lăn vào chị rồi cả 2 quay sang khóc. Mẹ lại thí chị "con lớn hơn em, con phải nhường em", mẹ quay sang với em, chị ôm gối ôm và khóc "con không yêu mẹ nữa". Thế nhưng mà nếu tối chị sang buồng chị ngủ thì em lại lon ton ôm gối và chăn sang ngủ với chị.
Cái gì mẹ cũng phải mua hai, trước kia có 1 cái gối ôm, tối nào cũng có chiến tranh về cái gối ôm, thế rồi đi BigC tha thêm 1 cái gối ôm khác nhưng vẫn không hết. Em lại đòi cái mới mua, chị thì đương nhiên rồi vì những lần trước em đòi gối ôm của chị mà thí thọt chị "con nhường cho em cái này, mai mẹ mua cho cái khác"
.........................................................
Nhưng đêm qua mẹ thực sự giật mình bởi đã từ rất lâu rồi con không khóc đêm. Có phải là mẹ đã chiều em quá không?
Thực sự 2 chị em sàn tuổi nhau đâm ra rất khó, ngày xưa lúc em còn bé thì chị nhường hết nhưng bây giờ em đã biết rồi, biết chơi cùng chị, biết múa hát cùng chị rồi nên em biết đòi, biết cấu và biết khóc khi không ưng ý. Rồi chị lại cũng chưa người lớn hẳn cũng không nhường cho em hoặc có nhường chỉ khi nào có sự can thiệp của bố mẹ, rồi quay ra cấu em nếu em xông vào chị ... vân vân và vân vân...
Khó quá 2 cách cách của mẹ ạ!!!!!

1 Nhận xét:

em Bisou nói...

đọc xong mà thương chị KLinh quá, chỉ muốn ôm con vào lòng...Mẹ Diệp còi kia, ko được thiên vị Linh em quá mà khiến Linh chị phải chịu ấm ức triền miên đâu nhé. Đúng là chị thì phải nhường em vì em nhỏ hơn, nhưng nếu lần nào cũng bắt nó nhường mà ko có giải thích hợp lý, em sẽ thành thói quen đành hanh, còn chị có khi nó sẽ tủi thân nghĩ mẹ yêu em hơn mình. Bọn trẻ con nó ghi nhớ hết trogn đầu đấy, thương chúng nó lắm!!!
Chừa cái tội đẻ dầy chưa :p Năm nay lại ngày lành tháng tốt năm đẹp, có "action" tiếp ko mày ? Download cái document này về nghiên cứu đi nhé :
http://my.opera.com/bethongminh/blog/show.dml/723717
PS cái ảnh mày chụp noel với Linh em cầm quả bóng trắng ý, không khác gì hồi ĐH, chẳng thay đổi gì cả :x :x

Đăng nhận xét

Để đăng nhận xét của bạn cho bài viết, trong mục "nhận xét với tư cách", chọn "Tên/URL".